Thang điểm Braden đánh giá nguy cơ loét do tỳ đè dựa trên 6 tiêu chí: cảm giác, độ ẩm bề mặt da, mức độ hoạt động, khả năng cử động, tình trạng dinh dưỡng, sự cọ xát và trượt da. Mỗi tiêu chí được chấm điểm theo mức độ từ nặng đến nhẹ, phản ánh khả năng người bệnh cảm nhận khó chịu, tự thay đổi tư thế, vận động, duy trì da khô sạch, tiếp nhận dinh dưỡng và hạn chế tổn thương do ma sát.
Ở nhóm cảm giác, tài liệu đánh giá khả năng người bệnh phản ứng với khó chịu do áp lực tỳ đè. Người bệnh hôn mê, an thần hoặc giảm cảm giác toàn thân sẽ có nguy cơ cao hơn vì không thể tự báo đau hoặc tự thay đổi tư thế.
Ở nhóm độ ẩm da, tài liệu nhấn mạnh tình trạng da ẩm ướt liên tục do mồ hôi, tiểu không tự chủ, dịch tiết hoặc các nguyên nhân khác sẽ làm tăng nguy cơ tổn thương da. Da càng thường xuyên ẩm, nguy cơ loét càng cao.
Ở nhóm hoạt động và cử động, tài liệu đánh giá khả năng người bệnh đi lại, ngồi, nằm, thay đổi tư thế hoặc kiểm soát cơ thể. Người bệnh nằm liệt giường, phụ thuộc xe lăn, bất động hoặc cần hỗ trợ khi thay đổi tư thế là nhóm cần được theo dõi sát và lật trở định kỳ.
Ở nhóm dinh dưỡng, thang điểm xem xét lượng thức ăn người bệnh tiếp nhận được. Người bệnh ăn uống kém, nuôi dưỡng qua sonde không đủ nhu cầu hoặc chỉ truyền dịch kéo dài có nguy cơ loét cao hơn do thiếu năng lượng, protein và vi chất cần thiết cho duy trì, phục hồi mô da.
Ở nhóm cọ xát và tổn thương do trượt, tài liệu đánh giá nguy cơ da bị kéo, trượt hoặc ma sát với đệm khi người bệnh di chuyển, co cứng, co giật hoặc kích động. Đây là yếu tố dễ gây tổn thương vùng tỳ đè, đặc biệt ở người bệnh yếu, bất động hoặc phụ thuộc hoàn toàn vào người chăm sóc.
Tổng điểm Braden càng thấp thì nguy cơ loét do tỳ đè càng cao. Theo bảng trong tài liệu, người bệnh có điểm ≤ 9 thuộc nhóm nguy cơ rất cao; 10–12 điểm là nguy cơ cao; 13–14 điểm là nguy cơ trung bình; 15–18 điểm là nguy cơ thấp; 19–23 điểm là không có nguy cơ. Việc phân tầng nguy cơ giúp điều dưỡng lựa chọn biện pháp phòng ngừa phù hợp như lật trở, chăm sóc da, kiểm soát ẩm, cải thiện dinh dưỡng, dùng đệm chống loét và theo dõi vùng da tỳ đè.
Tài liệu có giá trị thực hành cao đối với điều dưỡng viên trong chăm sóc người bệnh nằm lâu, người bệnh sau phẫu thuật, người bệnh hôn mê, người cao tuổi, người bệnh nặng, người bệnh suy dinh dưỡng hoặc hạn chế vận động. Việc đánh giá nguy cơ loét bằng thang Braden giúp chuẩn hóa nhận định điều dưỡng, phát hiện sớm nguy cơ và giảm biến chứng loét tỳ đè trong quá trình điều trị.
- Đăng nhập để gửi ý kiến